Bướm Vàng Đậu Vai Ai
:: Thaonguyentinhyeu Website ::
Ðó là một thị trấn nhỏ
nhưng thơ mộng. Cũng ở đó có một đôi tình nhân đang trong thời đắm đuối yêu
nhau. Có những buổi sáng, tay trong tay họ đi dọc bờ sông ngắm nhìn mặt trời lên
hoặc có những buổi chiều, hai người cùng nhau lên núi tiễn đưa ánh tà dương chìm
dần tr
ong thung lũng phía xa xa. Cũng có khi họ lại cùng nhau tới ngôi nhà
lớn ở trung tâm thị trấn. Ở đấy có tượng thờ một vị phúc thần, người khai sáng
và cũng là người bảo hộ cho thị trấn xinh đẹp này. Nơi đó là nơi mà các đôi trai
gái tiến hành các cuộc hôn lễ, và cũng là nơi mọi người tới cầu mong những điều
mà họ ấp ủ. Có lẽ bất kỳ ai nhìn thấy họ đều không thể không ánh lên niềm vui và
cầu chúc cho họ hạnh phúc. Nhưng một ngày kia, chàng trai bỗng mắc phải trọng
bệnh. Ðã mấy hôm liền chàng hôn mê bất tỉnh trên giường. Suốt ngày nàng túc trực
bên chàng, lo lắng khôn nguôi. Buổi tối nàng lại chạy tới ngôi nhà trung tâm
khẩn cầu vị Phúc thần ban phúc cho chàng. Nàng khóc nhiều đến nỗi nước mắt của
nàng hầu như đã cạn.Một tuần nữa trôi đi nhưng chàng vẫn hôn mê bất tỉnh, còn
nàng thân thể cũng héo mòn vì lo lắng, buồn đau, nhưng nàng vẫn kiên tâm khẩn
cầu Phúc thần ban phúc cho chàng.Thế rồi vào buổi tối nọ, Phúc thần đã động lòng
trước lòng thành và tình yêu của người con gái, quyết định cho người con gái
được hưởng một ngoại lệ.
Vị Phúc thần hỏi nàng: "Con có bằng lòng đánh
đổi cuộc sống của mình để cứu người yêu của con không?”. Không một chút đắn đo,
nàng trả lời: "Vâng, con bằng lòng!". Vị Phúc thần nói" "Thế thì được, ta có thể
giúp cho người yêu của con bình phục một cách nhanh chóng, nhưng để được như vậy
thì con phải tự nguyện biến thành con bướm vàng trong ba năm. Con có đồng ý như
vậy không?”. Rất cương quyết và có phần kích động, nàng trả lời: “Con đồng
ý”.
Trời vừa sáng, người con gái biến thành một con bướm vàng rất đẹp.
Nàng cáo từ Phúc thần rồi vội vàng bay tới bệnh viện nơi người yêu của nàng đang
nằm. Quả nhiên nàng nhìn thấy chàng đã tỉnh lại và đang trò chuyện cùngmột nữ
bác sĩ. Nàng rất lấy làm tiếc vì không nghe được họ nói chuyện gì, bởi vì nàng
không thể
bay vào tận nơi chàng đang nằm, mà chỉ có thể nhìn chàng qua lớp kính
của cửa sổ mà thôi. Mấy ngày sau chàng bình phục hoàn toàn và được xuất viên,
nhưng vô cùng buồn bã vì không thấy nàng đâu. Chàng dò hỏi rất nhiều người,
nhưng không ai có thể trả lời cho chàng biết. Từ hôm đó chàng ra sức đi tìm
nàng, miệng không ngừng gọi tên nàng ở khắp mọi nơi, đến nỗi quên cả ăn uống và
nghỉ ngơi. Còn nàng, lúc này là con bướm vàng lúc nào cũng bay lượn quanh chàng,
nhưng chàng đâu có biết.
Mùa hè đã qua, gió thu đã về, lá vàng cứ từng
chiếc, từng chiếc rơi xuống khiến cho bướm vàng không thể ở lại cùng chàng.
Trước khi phải ra đi, bướm vàng đã bay tơi đâu trên vai chàng, và muốn dùng đôi
cánh mỏng manh của mình vuốt nhẹ lên đôi má của chàng, dùng đôi môi bé nhỏ của
mình thơm nhẹ lên trán chàng. Nhưng tấm thân bé nhỏ của bướm vàng không đủ để
cho chàng cảm nhận được điều đó. Tiếng khóc bi thương của bướm vàng cũng chỉ có
bướm vàng nghe thấy mà thôi. Thế là trong lịng mang nặng tình cảm yêu thương,
bướm vàng đành cáo biệt người yêu rồi bay đi.
Thời gian trôi nhanh. Mùa
xân của năm thứ hai đã tới, và ngay lạp tức bướm vàng vội vã bay trở về đi tìm
chàng. Nhưng cái hình bóng yêu thương mà bướm vàng mong gặp lại, giờ đã cậ kề
một người con gái xinh đẹp tuyệt vời. Không thể tin vào mắt mình, và chỉ suýt
nữa thôi bướm vàng đã rơ từ lưng trời xuống đấ. Bướm vàng lạ càng không thể tin
vào tai mình khi được nghe những lời mà mọi người đang bàn tán, rằng trong ngày
lễ thánh chàng đã mắc phải trọng bệnh, rằng cô bác sĩ tài hoa khả ái đã cứu
càng, rằng tình yêu của họ… Sự đau khổ xâm chiếm trái tim khiến bướm vàng tê
tái. Những ngày tiếp theo đó, bướm vàng thường nhìn thấy chàng trai yêu dấu của
mình dắt tay người con gái lên núi ngắm cảnh chiều tà, và những buổi sáng họ lại
cùng nhau ra bờ sông đón mặt trời lên… Tất cả những điều đó vốn dĩ thuộc vè
nàng, thế mà giờ đây bên cạnh chàng lại là một người con gái khác… Nhưng không
thể làm gì hơn, bướm vàng chỉ thỉnh thoảng như vô tình lại tới đậu trên vai
chàng.
Năm ấy mùa hè đặc biệt dài. Mỗi ngày bướm vàng lạ bay đi trong đau
khổ. Nó không còn đủ dũng cảm để đến gần chàng nữa. Những lời thủ thỉ giữa chàng
trai với người con gái, những tiếng cười tràn đầy hạnh phúc của họ cứ như những
ngọn gió lạnh buốt khiến cho bướm vàng không sao chịu nổi. Thế là mặc dù mùa thu
còn chưa tới, bướm vàng đã vội vã bay đi… Mùa hè của năm thứ ba đã tới. Trái tim
tan nát của bướm vàng không còn đủ sức để chứng kiến cảnh họ tay trong tay, cảnh
họ trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy… lại không còn lòng dạ nào dám nhớ tới
những kỷ niệm xưa.
Ba năm dài dằng dặc trôi qua. Lời nguyền giữa vị Phúc
thần và bướm vàng đã kết thúc. Nhưng trước đó một ngày, chàng trai và người yêu
mới của chàng đã cử hành hôn lễ. Trong ngôi nhà trung tâm có rất đông người tới
dự. Bướm vàng nhẹ nhẹ bay vào, rồi cũng nhẹ nhẹ đỗ trên vai Phúc thần. Bướm vàng
nghe rõ từng nhịp tim của người mình yêu, nhìn cảnh càng trai đeo nhẫn cưới vào
tay cô gái, sau đó là cảnh họ trao cho nhau nụ hôn. Những giọt nước mắt đau khổ
của bướm vàng trở nên cháy bỏng. Buồn rầu, Phúc thần quay sang hỏi bướm
vàng:"Con có cảm thấy hối hận không?". Bướm vàng lau hai hàng nước mắt mà không
hề có nước mắt, rồi trả lời: "Không ạ”. Lòng đầy trắc ẩn, Phúc thần bảo "Ngày
mai con có thể trở lại với chính mình…”, nhưng bướm vàng đã lắc đầu: “Dạ thưa,
con xin người hãy cho con được là bướm vàng suốt đời…!". Nói rồi, bướm vàng lại
vỗ cánh bay đi.
Vị Phúc thần quay xuống nhìn đám đông… và bỗng thở dài.
Có những cái mất đi là do chủ định, có những duyên phận lạ mãi mãi không bao giờ
được hưởng hạnh phúc! Yêu một người mà không nhất thiết phải có, nhưng có một
người thì nhất thiết phải tìm và gìn giữ thắm thiết tình yêu! Ôi những con bướm
vàng…