Cô Gái Có
Một Bông Hồng
:: Thaonguyentinhyeu Website ::
John Blanchard rời khỏi
băng ghế, chăm chú nhìn dòng người đang ra khỏi nhà ga xe lửa trung tâm thành
phố. Anh đang chờ người con gái mà trái tim đã rất quen thuộc với anh nhưng
khuôn mặt thì anh chưa từng gặp, một cô gái với một bông hoa hồng. 13 tháng
trước đây trong một thư viện ở Florida, khi nhấc một cuốn sách ra khỏi kệ anh
bỗng cảm thấy bị lôi cuốn không phải vì nội dung cuốn sách mà vì dòng chữ viết
bằng bút chì bên lề cuốn sách. Những hàng chữ mềm mại với nội dung chứa đựng một
tâm hồn sâu sắc và một trí tuệ sáng suốt. Bên trong bìa cuốn sách, nơi ghi tên
người mượn, anh tìm ra tên chủ nhân của hàng chữ, đó là Hollis Maynell. Cô gái
sống ở thành phố New York.
Sau đó anh viết cho cô gái một bức thư tự giới
thiệu mình và mong cô trả lời, nhưng ngày hôm sau anh đã phải lên tàu ra nước
ngoài tham gia cuộc Chiến tranh thế giới lần II. Trong vòng một năm và một tháng
sau đó, hai người dần d
ần tìm
hiểu nhau qua thư từ. Mỗi lá thư là một hạt giống được gieo vào trái tim nồng
cháy. Một mối tình nảy nở. Anh đề nghị cô gái gửi cho mình một tấm hình nhưng cô
gái từ chối. Cô cho rằng nếu anh thực lòng thì diện mạo của cô đâu có quan trọng
gì. Cuối cùng đến ngày anh từ châu âu trở về, họ hẹn sẽ gặp nhau lần đầu tại nhà
ga trung tâm thành phố New York vào lúc 19g. Cô gái viết: "Anh sẽ nhận ra em là
người có một bông hồng trên ve áo". Khi đó, tôi thấy một người con gái bước lại
phía tôi, cô ấy có một thân hình mảnh mai thon thả. Những cuộn tóc vàng loăn
xoăn bên vành tai nhỏ nhắn. Cặp mắt cô ấy xanh như những đóa hoa. Đôi môi và cằm
cô ta có nét cương quyết nhưng rất dịu dàng. Trong chiếc áo vét màu xanh nhạt cô
gái trông như mùa xuân đang tới. Tôi tiến lại phía cô gái và hoàn toàn không để
ý là cô ấy không có bông hồng trên ve áo. Khi tôi bước tới, cô gái nở một nụ
cười nhẹ nhàng hấp dẫn trên vành môi và nói nhỏ: "Đi cùng em chứ, chàng thủy
thủ?". Khi ấy hầu như không tự chủ được tôi bước thêm một bước nữa lại phía cô
gái, và đúng lúc ấy tôi nhìn thấy Hollis Maynell với bông hồng đứng ngay sau cô
ấy. Đó là một người đàn bà đã ngoài 40 tuổi. Bà ta có mái tóc màu xám bên trong
một chiếc mũ đã cũ. Bà ta có một thân hình nặng nề, đôi chân mập mạp trong đôi
giày đế thấp. Khi đó cô gái trong chiếc áo màu xanh vội vã bước đi. Tôi có cảm
giác dường như con người tôi lúc đó bị chia làm hai, một nửa mong muốn được đi
theo cô gái và một nửa hướng tới người đàn bà mà tâm hồn đã thật sự chinh phục
tôi. Và bà ta đứng đó, khuôn mặt béo tốt với làn da nhợt nhạt nhưng hiền lành và
nhạy cảm. Khi đó bỗng nhiên tôi không còn lưỡng lự nửa. Tay tôi nắm chặt cuốn
sách nhỏ cũ kỹ giống như cuốn sách trong thư viện trước đây để cô gái có thể
nhận ra tôi.
Đây không phải là tình yêu nhưng là một cái gì đó rất đáng
quý, một cái gì đó thậm chí có thể còn hơn cả tình yêu, một tình bạn mà tôi luôn
luôn và mãi mãi biết ơn. Tôi đứng thẳng chào người đàn bà, chìa cuốn sách ra và
nói, mặc dù khi nói tôi cảm thấy mình bị nghẹn lại cay đắng và thất vọng: "Tôi
là trung úy John Blanchard và xin phép được hỏi chắc đây là cô Maynell? Tôi rất
vui mừng là cô đã có thể đến đây gặp tôi hôm nay. Tôi muốn mời cô dùng cơm tối
có được không?". Người đàn bà nở một nụ cười bao dung và trả lời: "Ta không biết
việc này như thế nào con trai ạ, nhưng cô gái trẻ mặc chiếc áo vét màu xanh vừa
đi kia đã năn nỉ ta đeo đóa hoa hồng này trên ve áo. Cô ấy nói nếu anh có mời ta
đi ăn tối thì nói rằng cô ấy đang đợi anh ở nhà hàng lớn bên kia đường. Cô ấy
nói đây là một cuộc thử nghiệm gì đó !".