Hoa Lưu Ly Đỏ !!!
:: Thaonguyentinhyeu Website ::
Ly bước dọc theo
hành lang. Khắp hành lang là một màu trắng tới loá mắt.Một màu trắng tang
tóc.Mấy m
ảnh vải màn trắng phấp phới bay như những hồn ma.Ly từng không tin
vào cái chết,vào hồn ma.Đã từng không tin như thế.Dọc theo lan can có mấy chùm
hoa lưu ly tím ngắt.Ly đã từng thắc mắc vì sao mẹ đặt tên cô là Hồng Lưu ly-lưu
ly đỏ.Chưa bao giờ cô thấy một bông lưu ly đỏ.Lưu ly chỉ thế,một màu tím ngắt
buồn buồn. Có một điều gì đó không tên đè nặng trong
tâm trí Ly. Thoảng đâu đây bản Sonate mà Đàn thường chơi.Điệu nhạc cũng buồn
buồn như tâm trạng bây giờ của Ly .Chắc không bao giờ Ly còn được nghe lại bản
nhạc ấy nữa.Đúng là tiếng đàn của Đàn thật.Đàn thường bỏ một khúc nhạc giữa của
bản Sonate.Ly chưa kịp nghe Đàn giải thích nguyên nhân.Và đoạn giữa ấy sẽ mãi
mãi là một điều bí mật của Ly. Ly khẽ chạm vào đoá hoa cô mang tên. Đàn vẫn
thích hoa lưu ly. Đàn bảo hoa lưu ly là lưu giữ những kỉ niệm về nhau,những kỉ
niệm không phai nhạt được. Ly thường cười nói rằng Đàn chẳng hiểu gì về ngôn ngữ
loài hoa. Lưu ly đâu chỉ là lưu giữ kỉ niệm. Lưu ly còn là tâm trạng,là tình
yêu,là những điều mà trái tim luôn cất giữ không thể mất đi, là sự luyến tiếc
người ta giành cho nhau khi chia tay,là lời hẹn ước "Forget me not".Đàn lại
cười,nụ cười ấm áp.Nhưng sẽ chẳng bao giờ trong cuộc đời Ly thấy lại nụ cười ấy
nữa.
Đàn đang nằm đó trong không gian tĩnh mịch. Một mùi hương không tên nhè
nhẹ lan toả trong không khí.Những tấm vải màn vẫn tung lên trong gió,in vào màn
đêm một dải trắng xoá lung linh. Trên khuôn mặt Đàn còn đọng lại một giọt nước
mắt chưa kịp khô hết. Và trong tay Đàn là đoá hoa lưu ly. Ly ngắm Đàn. Vẫn như
thế. Đàn chẳng thay đổi gì. Hình như cái chết không làm đôi mắt người ta thay
đổi.Ly khẽ chạm vào bàn tay Đàn.Bàn tay lạnh ngắt. Một giọt nước mắt rớt xuống
má Ly. Cô tưởng mình đã mất đi nước mắt từ lâu rồi.Nhưng hôm nay giọt nước mắt
quay trở lại. Nó tuôn xuống rồi lại vút lên cao về phía những đám
mây...
Ly muốn cúi xuống ôm Đàn một lần cuối. Nhưng cô lại xuyên qua Đàn
.Cô chẳng thể chạm vào Đàn được nữa rồi.Đoá hoa trên tay Đàn bất chợt rớt xuống
sàn.Từng cánh hoa rời cành bay xuống sàn như một khúc phim quay chậm.Hôm nay là
49 ngày. Cô đã nghe tiếng nhạc điệu gọi linh hồn trở về từ trên cao.Ly muốn thét
lên "Không !" nhưng cô không thể hét nổi nữa.Mảnh hồn cô đang từ từ biến mất.Qua
cầu Nại Hà những kỉ niệm về Đàn sẽ mất đi.Những kỉ niệm ấy ùa về trước mắt Ly
một lần cuối.Những bông hoa lưu ly,bản đàn thiếu đi đoạn giữa.Ly đưa tay ra bắt
lấy những kỉ niệm nhưng chúng cứ trôi tuột đi khỏi tay Ly. Ly buông xuôi tay.
Những cánh hoa lưu ly tím rớt trên sàn biến thành màu đỏ.Ly cuối cùng đã hiểu ý
nghĩa của lưu ly đỏ.Đó là sự vĩnh biệt mãi mãi.Là những kí ức sẽ mãi trôi đi
không trở lại bao giờ.
Linh hồn cô đã ta biến gần hết. Chiếc chuông đồng
hồ đã kịp điểm 11 tiếng và đang ngân lên âm thanh cuối cùng.Ly thở dài,nhắm chặt
đôi mắt,buông một lời "Vĩnh biệt " rồi như nàng tiên cá trong câu chuyện cổ linh
hồn Ly tan thành sương khói. Đàn tỉnh dậy và trong tay là một cánh hoa lưu ly đỏ
duy nhất. Anh bất thần dụi mắt nhìn lại. Trên sàn vẫn là những bông lưu ly tím
rơi tản mác. Nhưng trong lòng bàn tay anh là một cánh lưu ly đỏ. Cánh hoa chợt
rời lòng bàn tay anh, xoay xoay bay theo chiều gió.Đàn vươn tay ra bắt nhưng đều
hụt. Cánh hoa cứ thế trôi hững hờ trong không gian rồi vụt biến
mất.