:: Thaonguyentinhyeu Website ::
- Mặt trời có màu gì?
- Ðể
người ta nhớ lại coi, à, nó có màu lửa. An biết lửa không? Nó rất nóng.
-
Thế cỏ có màu xanh như thế nào?
- Xanh như mùi lá vậy! Xanh êm ái, xanh
như giấc ngủ dịu dàng vậy!
- Vậy màu vàng thì sao?
- An đưa tay
cho Tuấn đi!
- Ðể làm gì? Ðây này!
- Ðâu?
- Ờ được rồi mình
đi nhé!
- Ði đâu?
- Ra ngoài sân.
- Có gì ngoài đó
vậy?
- Có nắng.
- Sao Tuấn biết ngoài đó có nắng?
- Ờ, tối
nào Tuấn cũng nghe thời tiết!
An gật đầu rờ rẫm đi theo Tuấn ra sân. Ra
đến nơi, Tuấn bảo:
- An thấy sao?
An đứng lặng đi một chút rồi
nói:
- Thấy ấm ấm
Tuấn mỉm cười:
- Màu vàng đấy! Nắng rất
vàng!
An ngẩn người một lúc rồi nói:
- Tuấn hạnh phúc hơn
An!
Tuấn ngạc nhiên:
- Sao An lại cho là vậy?
An
đáp:
- Tuấn đã biết cuộc sống hình dáng ra sao rồi mới bị mù còn An
thì...
Cả hai cùng im lặng. Cả hai cùng bị mù. An sinh ra đã không nhìn
thấy gì còn Tuấn thì mới bị từ năm lớp 8. Hai người quen nhau đã một tháng nay
rồi. An còn nhớ hôm quen nhau. Hôm ấy An đang mò mẫm đi trên đường thì đụng vào
Tuấn. Tuấn quát:
- Mù à? Sao không nhìn thấy người ta?
An
đáp:
- Xin lỗi anh, tôi mù thật!
Bên kia im lặng và hồi lâu, An
nghe có tiếng thở dài:
- Xin lỗi bạn, tôi cũng thế!
Và quen nhau.
Từ ngày chơi với Tuấn, An biết được nhiều hơn về hình dáng của mọi vật, màu sắc
bằng cảm giác. Màu xanh là màu bình yên, màu của mùi hăng hăng dễ chịu. Màu vàng
là màu ấm ấm, màu của cảm giác hớn hở. Màu tím là màu của giấc mơ, của mơ mộng,
của sự chờ đợi mà không biết mỏi mệt...Tuấn kể cho An nghe rất nhiều, rất nhiều
về cuộc sống, về con vật dễ thương như gâu gâu là tiếng của con cún. Con cún là
cảm giác của sự nô đùa, của cái lưỡi ươn ướt, âm ấm trên tay An. Con cá là tiếng
róc rách, con gà là ngày mới bắt đầu, Mặt Trăng là mẹ, Mặt Trời là cha, những vì
sao là bè bạn và mưa luôn cuốn phăng những nỗi buồn...
- An nghĩ gì
vậy?
- Màu đen, An biết rõ nhất là màu đen. Khi tất cả ra đi thì chỉ còn
màu đen. Màu bất lực.
An thở dài sau câu nói đó. Tuấn siết chặt tay
An:
- Không phải, màu đen là màu ngôi nhà.
- Ngôi nhà thế
nào?
- Là gồm tất cả các màu trộn lại, là giấc ngủ, là bình yên của màu
xanh, là giấc mơ của màu tím, là nắng của màu vàng, là...
An ngắt lời
Tuấn:
- Tuấn này, màu đỏ là sao?
- Màu đỏ à, màu đỏ
là...
Bất ngờ Tuấn đặt một nụ hôn lên đôi má bầu bĩnh của An. An cũng cảm
thấy thật lạ. Má An nóng bừng lên.
- Cái gì vậy Tuấn?
- Môi của
Tuấn, má của An, đó là nụ hôn. Tuấn vừa hôn An.
- Tại sao?
- Màu
đỏ đấy.
- Ðỏ?
- Ừ, đỏ!... An! Ðứng lại đi!
An bỏ chạy. An
cảm thấy một điều gì rất lạ đang xảy ra trong An. Và An muốn rời bỏ chỗ này.
Chẳng phải là sự chạy trốn, mà đó là một cái gì đó rất lạ, đầy phấn khích. Phần
khích của màu vàng, phấn khích của tiếng gâu gâu, phấn khích của tiếng róc
rách...
Tuấn hét lớn:
- Coi chừng hồ nước trước mặt
đấy!
Không kịp rồi, An thấy mình hụt chân. An thấy mình rơi xuống nước.
Nước có màu gì nhỉ? An sặc, An muốn chạy ra khỏi chỗ này nhưng An chẳng biết
phải làm gì. An vùng vẫy. An chìm. Chợt An cảm thấy một vòng tay ôm ngang người
mình. Tuấn đưa An lên bờ. An ho sặc sụa, nhưng vẫn cố nói:
- Tại sao Tuấn
vẫn nhìn thấy được! Tại sao Tuấn nói dối An.
Tuấn im lặng cầm bàn tay của
An đặt lên ngực trái của mình:
- Ðây là màu đỏ, bởi vì màu đỏ, An ạ
!