:: Thaonguyentinhyeu Website ::
Nước Mỹ.
năm 1972. Tại một tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ cô danh có
một chàng trai bị kết án tù. Cảnh sát đã chứng minh được rằng anh đã phạm
tội và 3 năm là một thời gian vừa đủ để anh sửa chữa lại mọi chuyện. Nhưng
Mary - người vợ sắp cưới của chàng trai thi không thể tin điều đó. Ngày mở
phiên toà, mặc cho chàng trai không ngừng quay về phía sau tìm kiếm thì cô
vẫn vắng mặt.
Trước khi lên chiếc xe dành cho các tù
nhân, chàng trai nhờ cuyển cho Mary một lá thư rồi bước đi ngay. Anh không
kịp nhìn thấy cô đang đứng khuất phía sau, vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy
với những dòng ngắn ngủi. "Anh biết rằng anh
không xứng đáng với tình yêu của em. Anh cũng không dám hy vọng em sẽ còn
yêu anh sau những chuyện này. Nhưng nếu em tha thứ cho anh thì hãy buộc
một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất ở quảng trường của thị trấn
vào ngày anh trở về. Và nếu không nhìn thấy dải ruy băng, anh sẽ ra đi mãi
mãi và không bao giờ quấy rầy em nữa." Trong suốt ba năm ngồi tù, dù chàng trai có mong mỏi tin tức
của Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đấu tiên, anh tự nhủ rằng có lẽ
cô vẫn chưa thể quen được với việc chồng sắp cưới của mình là một người
phạm tội. Năm thứ hai, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe
phong phanh rằng cô ấy đã đi xa, xa lắm và chẳng biết khi nảo mới quay trở
về. Đến những tháng cuối trong tù, anh đã không còn nghĩ gì tới những dải
ruy băng vàng nữa. Nhớ về cô gái anh yêu lại càng không. Đến ngày ra tù,
chàng trai quyết định nhảy lên xe buýt đi thẳng ra thành phố chứ không
ngang qua quảng trường như anh đã hẹn. Nhưng rồi một chuyến, hai chuyến xe
đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng trai vẫn chần chừ không leo lên. Mãi
tới khi chuyến cuối cùng đã chạy qua, anh mới lầm lũi đi bộ tới quảng
trường. Lý trí bảo anh hãy đi theo hướng ngược lại, nhưng tình yêu trong
anh thì vẫn bắt anh hướng về phía trước. Rồi 30 phút sau, người trong thị
trấn ngạc nhiên thấy một chàng trai khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi
hàng trăm dải ruy băng
...