Chàng Thi Sĩ Đã Chết
:: Thaonguyentinhyeu Website ::
Đã đến lúc
cô cảm thấy xao xuyến khi thoáng thấy bóng chàng từ xa. Một người con trai nhỏ
nhắn, nói năng khẽ khàng, bước đi cũng nhè nhẹ. và nụ cười ngượng ngập thỉnh
thoảng lại xuất hiện như một cử chỉ xin lỗi .
Lần đầu,
chàng đến, đứng mãi, lầm lì giữa những khách ra vào, đến nỗi cô cảm thấy khó
chịu. Rồi chàng đi, tay cầm một bó sách nhỏ. Chẳng rõ chàng vui hay buồn. Đúng
hơn, chàng cứ lững thững đi, như lướt chậm chạp trên mặt đường lấp loá nắng.
Chính sự phớt đời ấy tạo nên vẻ kiêu hãnh, làm một người đẹp vốn được nhiều
chàng trai săn đón như cô cũng phải chú ý. Lần sau, thấy chàng đến đứng nép bên
góc quầy, nhường cho khách tấp nập ra vào. Dường như chàng đang chờ đợi điều gì.
Như chàng muốn hỏi điều gì ... Lạ thế! cô hoàn toàn không biết chàng, kể cả thuở
nhỏ đến suốt thời sinh viên vui vẻ và cực nhọc. Thế thì ... Lúc đó, đột nhiên
cửa hàng vắng lặng. Chỉ còn hai người. Cô vừa định hỏi thì đã nghe tiếng chàng
nhỏ bé, như hụt hơi:
- Chị ơi ... chị ... có thể !
Cái giọng nhỏ, nhưng cố
giữ vẻ trang trọng làm cô giật mình: đó chính là giọng của cô khi đi nhờ vả, cậy
cục, chạy vạy xin một chỗ làm việc. Cái nỗi cay cực, nhục nhã ấy, cái sự phải
uốn éo ấy ...cô không chịu nổi. Thà ra ngoài tự lo liệu ấy. Mình làm chủ mình,
không phải ỉ eo, lo sợ, tránh né, lấy lòng ...Ôi! Chính cái giọng ấy - cái giọng
của con người kiêu hãnh lần đầu phải chịu quy lụy. Cô khích lệ :
- Anh đừng
ngại, cứ gọi em là Ngân, em có thể giúp anh điều gì ?
Vẻ mặt anh hơi hửng
sáng, nhưng giọng vẫn ngập ngừng:
- Chả là ...là ..thế này.
Anh nhấc cánh
tay lên và cô nhìn thấy bó sách nho nhỏ của lần trước. Cô mỉm cười, đỡ lời:
-
Em có thể bán hộ anh những cuốn sách đó.
- Nhưng ... nó là .. thơ.
Tự
nhiên anh đỏ mặt. Cô an ủi ;
- Không sao, cứ để đấy anh ạ. Cũng có người
thích thơ đấy ...
Rồi cô đọc những bài thơ của anh trong tập thơ mỏng ấy. Tác
giả còn lạ lẫm. Nhưng thơ anh sao mà gần gũi với cô đến thế. Nó sâu thẳm, lặng
im, dồn nén, gợi mở và bao trùm là sự vùng vẫy muốn được sống thật mình và được
yêu hết mình ...
Dẫu vậy, vẫn chẳng ai mua cuốn nào.
Lần sau, anh đang
tần ngần từ xa, cô đã vẫy gọi.
- Anh xem. Đã bán được hai cuốn. Có người bạn
sẽ mua mười cuốn đem về tỉnh đấy.
- Thế à !
Mặt chàng rạng rỡ, đáng yêu
làm sao. Cô cũng sung sướng vì sự nhanh trí của mình. Cô cất những cuốn thơ "đã
bán" vào trong ngăn tủ riêng ở nhà. Cô sẽ mua cả 50 tập thơ này. Dần dà, ít một,
để chàng khỏi nghi ngờ.
Chàng cần được khích lệ và tăng thêm lòng tin để đi
lên. Còn cô - cô yêu những vần thơ ấy, nỗi lòng ấy, tâm tình ấy ...Lâu dần, cô
thấy mong nhớ chàng từng ngày, từng buổi, từng giờ khắc. Dường như đó là
...
Bẵng đi hàng bốn, năm tháng, không thấy chàng đến. Cô mong mỏi, buồn, xao
xác, lặng lẽ, rồi cố quên lãng mà không được.
Chợt một buổi có chiếc Cub đỏ
rú rít, ào tới, phanh két sát mép quầy. Và ...thực chăng: đó là chàng thi sĩ
ngày nào ?
Cô hớn hở đến nghẹn ngào:
- Ôi, anh ! bán hết rồi.
Anh xì
một tiếng:
- À ! mấy cuốn thơ phải không. Trò vớ vẩn !
Cô bỗng chết lặng,
không còn nghe rõ anh khoe đã kiếm được chỗ làm ở đâu. Chỉ nhìn thấy cái dáng
béo mượt, điệu đàng, phách lối. chàng thi sĩ của cô đã chết rồi !
Cô lặng lẽ
quay mặt vào phía trong những giá sách báo và tự nhiên thấy chúng nhoè nhoẹt, mờ
dần.
Phạm Đức